Trương Quốc Việt tại Biểu Tình ngày Quốc Hận 2012 trước TĐS VC ở Canberra, Úc
Nhớ Sài Gòn - Mai Đức Vinh
Black Magic Woman - Santana - Cha Cha Cha - HNC - V1
Cải Lương - Xin Hỏi Anh Là Ai
Người Việt Tị Nạn Ở Hải Ngoại
Vinh Danh Việt Khang
Chống Tàu Cộng xâm lăng "Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ
Truong Vu"Sai Gon thu 7 " Saigon truoc 1975
Sài Gòn Bây Giờ

Về người phụ nữ bị CA đánh đập dã man trong vụ Văn Giang

Click to expand image to full sizeVideo: 0:25: BBC
www.danlambaovn.blogspot.com.
Chị Ngô Thị Ánh từng được cộng đồng mạng quan tâm.
Nguyễn Tường Thụy - Hôm nay, hình ảnh chị Ngô Thị Ánh bị đánh được công khai lên mạng nhưng chị từng được cộng đồng mạngquan tâm từ trước.

Có lẽ vì thế nên tin đầu tiên điểm hôm nay – Tin Chủ Nhật 13-05-2012, Basam mới thông báo là “Hình ảnh mới nhận được từ CTV” (hình ảnh chứ không phải tin về chuyện chị Ánh bị đánh)

“Chị Ngô Thị Ánh là người xã Xuân Quan, huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên. Ngày 24/4/2012 chị là người đã đứng ngay khu vực nhà văn hóa xã Xuân Quan và chứng kiến cảnh công an hành hung hai nhà báo của VOV. Khi đó chị đã hô lên để bà con xông ra cứu, nhưng đã bị lực lượng cưỡng chế bao gồm cả công an đánh đập rất dã man…”

Trong clip, chị Ánh là người mặc áo màu xanh của thanh niên tình nguyên, đội mũ bảo hiểm.

Những ngày trước, đã có những thông tin và tiếng nói quan tâm đến thân phận của chị.

Ngày 11/5, trên mạng facebook có những thông tin như sau

“Trong vụ cưỡng chế ngày 24/4 tại Văn Giang, khi thấy hai nhà báo bị đánh, một người phụ nữ đã hô: “Chúng nó đánh nhà báo kìa, bảo vệ nhà báo, bảo vệ nhà báo… bà con ơi…”

Chị đã bị một đám côn đồ và công an cùng các loại băng đỏ xông vào đánh túi bụi”.

“Khi ông nhà báo này bị đánh chính một chị nông dân tên Oanh hô hoán “nhà báo bị đánh” bà con ùa vào cứu” (người viết nhầm tên Ánh là Oanh?)

Đặc biệt, cũng trong ngày 11/5, blog Biệt Kích có bài viết, đặt vấn đề: “Tại sao mọi người vẫn cứ tập trung vào 2 nhà báo là sao nhỉ… còn bao người dân khác bị đánh tàn khốc, sao không ai lên tiếng nhỉ …”

Số phận những nạn nhân bị đánh đập khác ngoài 2 nhà báo trong vụ cưỡng chế Văn Giang giờ ra sao? (NTT có lược vài chữ)

Hiện nay còn một nạn nhân bị đánh đập dữ dội nữa trong vụ cưỡng chế Văn Giang vẫn chưa biết số phận ra sao.

Tại sao mọi người vẫn cứ tập trung vào 2 nhà báo là sao nhỉ… còn bao người dân khác bị đánh tàn khốc, sao không ai lên tiếng nhỉ… nhất là người phụ nữ đã hô: “Chúng nó đánh nhà báo kìa, bảo vệ nhà báo, bảo vệ nhà báo… bà con ơi…”

Chị đã bị một đám côn đồ và công an cùng các loại băng đỏ xông vào đánh túi bụi, đánh tơi bời… Chẳng ai quan tâm họ sống chết thế nào… Hay dân chỉ là con sâu cái kiến thôi… thích di chết lúc nào cũng được???

Trong bài Từ hai vụ nhà báo bị đánh, nghĩ về báo chí lề đảng, tác giả Huỳnh Ngọc Chênh đặt câu hỏi: Nạn nhân thứ ba là ai?:

Hiện nay còn một nạn nhân nữa vẫn chưa được xác minh. Có lẽ nạn nhân ấy là một người dân bình thường, thấp cổ bé miệng, bị đánh đập dữ dội nhưng mãi đến bây giờ vẫn chưa biết số phận ra sao. Hiện nay, hầu như các báo đài đều đang tập trung vào hai nhà báo, còn số phận của người dân đen kia thì bỏ mặc.

Nạn nhân mà Huỳnh Ngọc Chênh nhắc tới liệu có phải là chị Ngô Thị Ánh?

Bản tường trình của nhà báo Nguyễn Ngọc Năm có đoạn: “tôi bị đưa lên xe thùng cùng với một phụ nữ khoảng ngoài 40 tuổi và một thanh niên 20 tuổi. Cả ba chúng tôi bị còng”.

Rất có thể người phụ nữ mà nhà báo Ngọc Năm nói tới là chị Ngô Thị Ánh, khi chị la lên “bảo vệ nhà báo” thì bị tóm luôn lên xe.

Tuy nhiên, hôm nay, chúng ta mới được xem cảnh quay chị Ngô Thị Ánh bị công an đánh như thế nào. Chọn vào thời điểm này (19 ngày sau) để đưa clip về chị Ánh bị đánh lên mạng, hẳn phóng viên vô danh nào đó đã có sự tính toán.

Cảnh công an đánh chị Ngô Thị Ánh so với hai nhà báo bị đánh cũng dã man không kém, nhất là chị lại là phụ nữ.

Như vậy, băn khoăn của blog Biệt Kích, hôm nay đã có cơ sở để cộng đồng mạng lên tiếng về thân phận những người bị đánh khác ngoài hai nhà báo. Chị Ánh là người thứ ba trong số những người bị đánh trong vụ cưỡng chế tại Văn Giang. Rồi đây, còn hình ảnh nào nữa về việc công an đánh người trong sự kiện 24/4 được công khai, điều này không biết được. Theo thông tin từ bà con nông dân Văn Giang thì số người bị bắt hôm ấy là 26 (chứ không phải 20 như một số báo đã đưa)

Rồi đây, cùng với vụ hai nhà báo bị đánh, chính quyền sẽ xử lý vụ chị Ánh (và những người khác nếu có) bị đánh như thế nào là câu hỏi được nhiều người quan tâm. Điều 52 của Hiến pháp ghi: “Mọi công dân đều bình đẳng trước pháp luật”. Vì vậy, vụ chị Ánh bị đánh cũng phải được đem ra xử và không được nhẹ hơn vụ hai nhà báo VOV bị đánh.

13/5/2012

TƯỜNG THỤY

http://nguyentuongthuy.wordpress.com

Ái Vân biểu diễn tại Paris đầu tháng sáu

www.viet.rfi.fr: Đức Bình.
Có nhiều khi, nhìn vào những diễn biến và thực trạng của làng nhạc trong nước, không ít nguời tâm huyết với nhạc Việt thường tự đặt câu hỏi, nếu mọi việc chỉ diễn ra ở mức độ như nó đang tồn tại hiện nay, thì liệu không hiểu tương lai

Nhạc Việt và đặc biệt là tương lai của các ca sĩ trẻ trong nước sẽ đi về đâu. Tài năng vừa phải, khổ luyện trung bình, đạo đức nghề nghiệp tầm tầm bậc trung, và chỉ cần một công nghệ lăng-xê mạnh tay, là mọi việc sẽ đâu vào đấy. Trở thành ca sĩ thời nay dễ dàng như thể đi chợ mua một mớ rau. Tuy nhiên sau một vài năm xuất hiện nổi đình nổi đám trên bầu trời âm nhạc, liệu khi rút vào hậu trường, có bao nhiêu khán giả còn vấn vương nhớ đến những tên tuổi ấy.

Click to expand image to full size
Audio: 18:49, Ca sĩ Ái Vân (DR).
Vâng thì cứ cho là quy luật đào thải tự nhiên của cuộc sống, hay tre già măng mọc …
Nhưng người Việt mình thường có phong tục coi trọng hậu vận, nên vẫn chú trọng hơn đến những người nghệ sĩ chân chính sống đích thực cho nghệ thuật, mà đôi khi tuổi tác không thể làm phai đi những dấu ấn hào quang và những đóng góp thiết thực của họ cho công chúng cũng như cho nền âm nhạc nước nhà, và có lẽ phải là những nghệ sĩ có một tâm hồn âm nhạc thực thụ thì mới luôn được thừa hưởng những hậu vận ấy, ca sĩ Ái Vân cũng là một trong số đó. Góc Vườn Âm Nhạc của đài RFI đã thực hiện buổi phỏng vấn ca sĩ Ái Vân nhân dịp ngày 03/06/2012 chị sẽ có buổi trình diễn ca nhạc dành cho khán giả người Việt tại Paris.

Hai người bị đánh dã man trong vụ Văn Giang là nhà báo

www.nguoi-viet.com:
Ông Nguyễn Ngọc Năm (Hình: Internet)


HÀ NỘI (NV) – Hai người bị công an dùng dùi cui đánh đập dã man trong vụ đàn áp và cưỡng chế đất ở huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên hôm 24 tháng Tư, 2012 là hai nhà báo của Đài Tiếng Nói Việt Nam (ĐTNVN).

Hai nhà báo này là ông Nguyễn Ngọc Năm, 42 tuổi, Trưởng Phòng Thời sự – Chính trị- Kinh tế thuộc Trung tâm Tin ĐTNVN, và ông Hán Phi Long, 33 tuổi, phóng viên của Đài.

Một ngày sau vụ cưỡng chế ở Văn Giang, một video clip tung lên trang youtube ghi nhận cảnh tượng hai người mặc đồ dân sự bị hàng chục công an xông vào đánh tới tấp. Hình ảnh cho thấy họ không hề có biểu hiện chống lại lực lượng cưỡng chế.

Sau hơn 10 ngày im lặng, hôm 8 tháng Năm, họ vừa lên tiếng xác nhận, việc họ bị đánh là có thật và đoạn video clip là có thật.

Việc này hoàn toàn khác so với tuyên bố của Phó chủ tịch tỉnh Hưng Yên Nguyễn Khắc Hào hôm 2 tháng 5 'khi báo cáo Thủ tướng' nói rằng, “cuộc cưỡng chế "đảm bảo an toàn, không ai bị thương". Ông Hào cũng cho rằng, "các phần tử chống đối trong và ngoài nước" đã "dàn dựng clip giả để vu khống, bôi nhọ chính quyền."

Theo lời ông Nguyễn Ngọc Năm kể với Vnexpress, 'sáng 24 tháng 4, ông và ông Long được cơ quan cử đi Hưng Yên theo dõi, nắm tình hình vụ cưỡng chế đất ở Văn Giang. Khi ông Long đang đứng ở nhà văn hóa sát cánh đồng bị cưỡng chế thì bị cảnh sát và gần chục người dùng dùi cui, gậy vụt, đấm đá vào người. Ông Năm chạy lại hét lên nhiều lần: "Chúng tôi là nhà báo, không được đánh" thì cũng bị vặn tay và nhận hàng loạt đòn đánh từ những người mang sắc phục cảnh sát.'


Xem clip công an đánh nhà báo

Ông Năm kể thêm, ' bị công an còng tay, đưa về trụ sở Viện Kiểm sát nhân dân huyện Văn Giang. Tại đây, ông bị lập biên bản thu giữ điện thoại, Thẻ nhà báo, Thẻ Đảng viên và Thẻ hội viên Hội luật gia Việt Nam. Chiều tối 24 tháng 4, ông Năm, ông Long đã về đến tòa soạn.'

Tin cho biết, ngay trong ngày 24 tháng Tư, ông Năm đã gửi đơn đề nghị Giám đốc Công an tỉnh Hưng Yên làm rõ ai là người đã ra lệnh, tham gia đánh hai nhà báo và phải có trách nhiệm bồi thường sức khỏe, danh dự.'


Ông Hán Phi Long (Hình: Internet).
Theo Vnexpress, 'Trung tâm tin gửi Giám đốc Công an tỉnh Hưng Yên công văn đề nghị làm rõ việc nhà báo Nguyễn Ngọc Năm và Hán Phi Long bị hành hung. Hai nhà báo xác nhận, họ chính là người bị đánh trong clip được cho là ghi trong bối cảnh cưỡng chế tại Văn Giang.'

Tuy nhiên, theo trung tâm này, họ gởi công văn từ ngày 3 tháng 5 'nhưng hiện chưa nhận được hồi âm.'

Hôm 8 tháng 5, theo VnExpres, Chánh văn phòng Công an tỉnh Hưng Yên Nguyễn Xuân Hiếu cho biết, đã nhận được công văn của Trung tâm tin - Đài tiếng nói Việt Nam nhưng từ chối trả lời thêm.'

Vụ cưỡng chế đất
ở xã Xuân Quan, huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên nhằm lấy 72 ha đất của 166 gia đình giao cho dự án xây dựng khu đô thị Ecopark lớn nhất miền Bắc. Nhiều nguồn tin cho biết đã có khoảng 3,000 nhân viên công lực trang bị vũ khí, lựu đạn cay, dùi cui... đàn áp vài trăm nông dân từ sáng sớm ngày 24 tháng Tư, 2012.

Vụ này đã gây phẫn nộ trong dư luận kể cả Việt Nam lẫn quốc tế ngay sau vụ cưỡng chế đất của anh em ông Đoàn Văn Vươn ở Hải Phòng. Hôm 2 tháng Năm, đích thân ông Nguyễn Tấn Dũng sau khi nghe báo cáo về vụ này đã phải ra lệnh 'cấm quân đội tham gia cưỡng chế' cũng như 'cấm dùng vũ khí khi cưỡng chế.' (KN)

Nghe ý kiến của bà Lucie Morrillon

www.bbc.co.uk/vietnamese:
Đại diện Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF - Reporters Sans Frontières) trao đổi với BBC xung quanh nội dung và mục đích của bản báo cáo và danh sách mới công bố của Tổ chức này về các quốc gia trên Thế giới "thù địch" với Internet từ góc độ tự do ngôn luận.


Trong bản danh sách loan bố nhân ngày Thế giới chống kiểm duyệt mạng Internet (12/3/2012), Việt Nam được xếp thứ hai, chỉ sau Trung Quốc, trong nhóm 12 nước 'thù địch' nhất với tự do Internet, gồm Miến Điện, Cuba, Iran, Bắc Triều Tiên, Saudi Arabia, Syria, Turkmenistan, Uzbekistan, Bahrain và Belarus.

Bà Lucie Morrillon, Giám đốc văn phòng truyền thông của RSF từ Paris cho BBC Việt Ngữ hay tổ chức này đang hết sức quan ngại vì "chính quyền Việt Nam liên tục có những đợt thắt chặt kiểm duyệt, sách nhiễu các blogger, các nhà hoạt động mạng dân chủ, nhân quyền trên Internet".

Click to expand image to full size Bà Lucie Morillon nói khó dự đoán tiến bộ của Việt Nam đối với tự do Internet trong vài năm tới
.
Tuy nhiên, bà cũng khẳng định mục đích của RSF là để giúp đỡ Việt Nam "cải thiện dân chủ, nhân quyền" một cách thực sự, đồng thời bản báo cáo là sự "gợi mở đối thoại" với Việt Nam, chứ không phải là "một cái gì đó đóng" như một dấu chấm hết.

Bà Morrillon cũng kêu gọi cộng đồng quốc tế "tiếp tục quan tâm" và có các hành động hiệu quả, cụ thể giúp đỡ Việt Nam cải thiện thành tích trong lĩnh vực mà RSF quan sát thấy có những dấu hiệu "ngày một quan ngại" và "khó lường" trong những năm qua.

Phiên tòa xử blogger Điếu Cày có thể diễn ra ngày 17/4

Click to expand image to full sizewww.danlambaovn.blogspot.com:
"“Tôi đã được tiếp xúc với anh Điếu Cày 2 lần. Anh vẫn giữ lập trường của mình ngay từ đầu rằng anh không vi phạm pháp luật. Cho nên, anh không ký nhận bất cứ quyết định nào. Cáo trạng tống đạt cho anh, anh cũng không đọc..." - LS Nguyễn Quốc Đạt.


Trà Mi (VOA) - Blogger Điếu Cày có thể bị đưa ra xét xử vào ngày 17/4, theo nguồn tin ngoại giao được một giới chức tòa lãnh sự Mỹ tại Sài Gòn thông báo với người nhà của blogger này. Luật sư Nguyễn Quốc Đạt, người bảo vệ cho blogger Điếu Cày, phát biểu với VOA Việt Ngữ:

“Vợ của anh Điếu Cày có trao đổi với bên Tổng lãnh sự. Họ thông báo với chị Tân rằng thông qua con đường ngoại giao, phía Việt Nam trả lời họ là dự kiến ngày 17/4 có thể phiên tòa sẽ diễn ra.”

Tuy nhiên, vẫn theo luật sư Đạt, tới ngày 13/4 chính quyền vẫn chưa có giấy báo chính thức về ngày giờ phiên xử. Khi luật sư liên hệ với tòa thì được báo là chưa có lịch xét xử. Luật sư Nguyễn Quốc Đạt dự đoán có thể phiên xử sẽ được dời tới sau lễ 30/4 vì tính chất nhạy cảm của vụ án.

Luật sư Đạt cho biết thêm:

Audio: Blogger Điếu Cày bặt vô âm tín: Ảnh:danlambaovn.
“Tôi đã được tiếp xúc với anh Điếu Cày 2 lần. Anh vẫn giữ lập trường của mình ngay từ đầu rằng anh không vi phạm pháp luật. Cho nên, anh không ký nhận bất cứ quyết định nào. Cáo trạng tống đạt cho anh, anh cũng không đọc. Xét theo quan điểm của anh Điếu Cày vẫn giữ lập trường rằng không có tội thì khả năng tôi bào chữa cho anh thành công, tôi dự đoán khả năng này rất thấp.”

Blogger Điếu Cày, tức nhà báo tự do Nguyễn Văn Hải, bị xử 3 năm tù về tội danh trốn thuế sau khi có các hoạt động và bài viết phản đối Trung Quốc xâm lấn chủ quyền VIệt Nam trên Biển Đông. Bản án mãn hạn từ tháng 10 năm 2010 nhưng anh vẫn tiếp tục bị biệt giam tới nay để tiếp tục bị truy tố về tội tuyên truyền chống phá nhà nước. Trường hợp của blogger Điếu Cày đã khiến quốc tế và các tổ chức bảo vệ nhân quyền lên án Việt Nam vi phạm nhân quyền.

Trà Mi (VOA)

Cựu Công An Đâm Vợ Rồi Tự Sát

www.danlambaovn.blogspot.com.
Chỉ vì mâu thuẫn gia đình, một cựu công an đã dùng dao cố sát vợ rồi tự sát nhưng kế hoạch không thành.

Ngày 9/4, thông tin từ phòng CSĐT tội phạm về TTXH (PC45) công an TP.HCM cho biết, đang phối hợp cùng công an Q.10, TP.HCM để điều tra về một vụ trọng án vừa xảy ra tại địa bàn này.

Hung thủ gây án được xác định là Nguyễn Thành Châu (SN 1961, ngụ Q.10, TP.HCM). Nạn nhân là vợ của ông Châu, bà Tô Ánh Nguyệt (SN 1973, ngụ cùng địa chỉ). Cả hai người này hiện đang cấp cứu tại bệnh viện trong tình trạng nguy kịch. Điều đáng nói ông Châu là cựu công an, mang quân hàm cấp tá, công tác tại một phường thuộc Q.10, vừa nghỉ hưu thì gây ra vụ trọng án trên.


Theo thông tin ban đầu, khoảng 14h chiều 7/4 vợ chồng ông Châu – bà Nguyệt xảy ra mâu thuẫn, cự cãi ngay tại nhà riêng trên đường 3/2, P.12, Q.10. Lúc này ông Châu sử dụng dao để rượt đuổi, truy sát vợ. Ông Châu đã đâm tổng cộng 8 nhát vào người bà Nguyệt, khiến bà này chạy vào nhà dân gần đó kêu cứu. Sau đó ông Châu dùng chính con dao trên tự đâm vào bụng, ngực…mình để tự sát.


Ngay sau khi xảy ra vụ án, người dân địa phương đã kịp thời phát hiện đưa cả hai nạn nhân đi cấp cứu. Hiện vụ án đang được cơ quan công an điều tra làm rõ.


Đàm Đệ: VietNamNet.

Ông Vươn bị từ chối bảo lãnh tại ngoại

www.bbc.co.uk/vietnamese:
Ông Vươn và ba nông dân đang bị giam giữ vừa bị công an bác đơn xin bảo lãnh của Liên chi hội nuôi trồng thủy sản huyện Tiên Lãng.


Liên chi hội nuôi trồng thủy sản nước lợ huyện Tiên Lãng cho BBC biết hôm nay, 3 tháng 4, đã lên thành phố nộp đơn xin bảo lãnh cho bốn nông dân của hội hiện đang còn bị chính quyền giam giữ sau vụ cưỡng chế hồi đầu năm.

Nhưng Sở Công an thành phố Hải phòng đã từ chối đơn xin bảo lãnh này.

Trong cuộc phỏng vấn với BBC Việt Ngữ, ông Vũ Văn Luân, thư ký Liên chi hội nuôi trồng thủy sản huyện Tiên Lãng cho biết lý do bên công an nêu ra là cần chữ ký cho đơn xin bảo lãnh từ cấp cao hơn, tức của Thành hội nghề cá Hải Phòng, vì vậy đại diện Liên chi hội nuôi trồng thủy sản nước lợ huyện Tiên Lãng đã phải về không.

Các ông Đoàn Văn Quý, Đoàn Văn Vươn, Đoàn Văn Sịnh và Đoàn Văn Vệ đã bị khởi tố và bắt giam về tội giết người khi gia đình ông Đoàn Văn Vương bị cưỡng chế thu hồi đất.

Gia đình ngư dân bị Trung Quốc bắt: Bán nhà chuộc người

Click to expand image to full sizewww.nguoi-viet.com:
Người thân của 21 ngư dân bị bắt đang ngóng đợi tin lành. (Hình: Báo Dân Việt).

QUẢNG NGÃI (NV) - Thân nhân của 21 ngư dân đảo Lý Sơn, tỉnh Quảng Ngãi, trên hai tàu đánh cá bị Trung Quốc bắt ở Hoàng Sa hôm 3 tháng 3 vừa qua đang phải bán nhà để chuộc người thân.

Báo Dân Việt hôm 30 tháng 3 dẫn lời bà Lê Thị Phúc, vợ thuyền trưởng Trần Hiền (32 tuổi, ở Lý Sơn, Quảng Ngãi) nghẹn ngào nói: “Chúng tôi định bán nhà để nộp 70,000 nhân dân tệ tiền chuộc như yêu cầu của phía Trung Quốc.”

Một phụ nữ khác là chị Nguyễn Thị Mai Trang ở xã An Vĩnh, huyện Lý Sơn, đau đớn kể lại: “Hôm 1 tháng 3, tôi mới sinh con chưa được 3 tuần nhưng do trong nhà tiền bạc chẳng còn nên chồng tôi, anh Phan Văn Tân, đành để lại mẹ con tôi ở nhà, rồi xuống tàu ra biển. Hai ngày sau thì tàu bị Trung Quốc bắt. Chồng tôi và 10 ngư dân trên tàu (QNg-66074, do ông Trần Hiền làm thuyền trưởng) bị giam giữ từ đó đến nay.”

Theo báo Dân Việt, tàu ông Trần Hiền bị bắt khi đang hành nghề lặn bắt cá tại khu vực quần đảo Hoàng Sa, thuộc chủ quyền Việt Nam. Tin dữ do thuyền trưởng Trần Hiền báo về cho vợ là chị Lê Thị Phúc.

“Chị Phúc kể lại, ngày 12 tháng 3, anh Hiền điện thoại về nhà báo tin bị Trung Quốc bắt giam giữ tại đảo Phú Lâm (Hoàng Sa) từ ngày 3 tháng 3.”

Trung Quốc yêu cầu nộp 70,000 NDT (khoảng 11,000 đô la) tiền chuộc thì mới thả về. Từ khi nghe tin đó, chị Phúc và 10 gia đình ngư dân trên tàu anh Hiền hoang mang trước số tiền quá lớn. Không biết vay mượn ở đâu số tiền này được, chị Phúc phải tính kế bán nhà.

Cùng bị Trung Quốc bắt giam lần này còn có 10 ngư dân trên tàu QNg-66101 do ông Bùi Thu (48 tuổi, ở thôn Tây, xã An Vĩnh, Lý Sơn) làm thuyền trưởng. Phía Trung Quốc cũng ra “giá cho tự do” của 10 ngư dân tàu này là 70,000 NDT như tàu ông Hiền. Gia đình của những ngư dân này cũng hoang mang, không biết tìm đâu ra tiền để cứu ngư dân về.


Phản ứng của chính quyền?


Vẫn theo báo Dân Việt, “Ngày 29 tháng 3, bà Phạm Thị Hương, phó chủ tịch huyện Lý sơn, cho biết, từ khi 21 ngư dân bị bắt giữ, huyện cử cán bộ thường xuyên đến các gia đình ngư dân để động viên bà con. Huyện đã hỗ trợ theo quy định 15kg gạo/người/tháng (3 tháng) và 2.25 triệu đồng cho mỗi gia đình các nạn nhân.”

Báo Dân Việt trích tài liệu của Chi Cục Khai Thác và Bảo Vệ Nguồn Lợi Thủy Sản tỉnh Quảng Ngãi, cho biết: “Từ đầu năm 2012 đến nay, tỉnh có 5 tàu cá và 61 ngư dân bị phía Trung Quốc bắt giam, tịch thu ngư cụ, đòi tiền chuộc. Riêng năm 2011, có 17 tàu thuyền, với 200 ngư dân bị nước ngoài bắt và giam giữ, xua đuổi, phạt tù... Phần lớn tàu và ngư dân gặp nạn là ở xã Bình Châu (Bình Sơn) và huyện đảo Lý Sơn.”

Phó chủ tịch huyện Lý Sơn thừa nhận, “Chúng tôi thấy rằng, việc hỗ trợ như trên là kịp thời nhưng so với những mất mát mà gia đình các ngư dân đang gánh chịu thật chẳng thấm vào đâu. Ðấy là lý do, huyện kêu gọi sự chung tay góp sức của cộng đồng.”

Cũng theo bà Hương, huyện Lý Sơn đã có văn bản gửi UBND tỉnh, cùng các ngành liên quan đề nghị giúp đỡ và có hướng đề xuất với Nhà nước tìm cách can thiệp để Trung Quốc thả người.

Còn ông Lê Viết Chữ, phó chủ tịch tỉnh Quảng Ngãi, cho báo Dân Việt biết “tỉnh đã gửi văn bản cho các bộ, ngành trung ương đề nghị can thiệp để 21 ngư dân và phương tiện được trả về trong thời gian sớm nhất.” Nhưng đến nay, số phận của 21 ngư dân vẫn chưa biết ra sao. (KN)

Trung Quốc lại bắt tàu đánh cá Việt Nam ở Hoàng Sa

www.tuoitreyeunuoc.com.
Một chế độ bán nước hại dân csVN, một đám chốp bu 14 tên nhu nhược trước những hành động của Giặc Phương Bắc lộng hành trên các quần đảo của Việt Nam, chúng bắt giữ những ngư dân Lành vô tội mà csVN thì cứ cho tên thất học Lương Thanh Nghị lên tiếng giải quyết, càng nói thì Trung Cộng càng làm

Trung Quốc lại bắt giữ, cản trở ngư dân Việt Nam hoạt động nghề cá tại Hoàng Sa đã xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền của Việt Nam.

Ngày 21/3, trả lời câu hỏi của phóng viên đề nghị cho biết phản ứng của Việt Nam trước việc phía Trung Quốc đã bắt và hiện đang giam giữ 21 ngư dân và 2 tàu cá của Việt Nam mang số hiệu QNg66101TS và QNg 66074TS, Người Phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Lương Thanh Nghị nêu rõ:

“Quần đảo Hoàng Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam. Việc Trung Quốc bắt giữ, cản trở ngư dân Việt Nam đang hoạt động nghề cá tại vùng biển thuộc quần đảo Hoàng Sa đã xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền, các quyền chủ quyền và quyền tài phán của Việt Nam.

Việt Nam kiên quyết phản đối hành động này của phía Trung Quốc, yêu cầu phía Trung Quốc thả ngay và vô điều kiện các ngư dân và tàu cá nói trên, chấm dứt việc bắt giữ, cản trở ngư dân Việt Nam tại các vùng biển của Việt Nam.

Đại diện Bộ Ngoại giao Việt Nam đã gặp Đại sứ quán Trung Quốc trao công hàm nêu rõ lập trường của Việt Nam và đang tiếp tục đấu tranh để giải quyết vụ việc, bảo đảm lợi ích chính đáng của ngư dân Việt Nam”./.

PV/VOV online

60 công nhân Việt bị lừa, bị bỏ đói tại Malaysia

Click to expand image to full sizewww.nguoi-viet.com:
Trước mâm cơm, một số trong số 42 phụ nữ Việt Nam khóc nức nở trước ống kính của nhà báo. (Hình: The Star).

KUALA LUMPUR (NV) - Có thể hơn 60 nam nữ công nhân Việt Nam làm các loại công việc thấp kém ở Malaysia bị lừa gạt, bị bỏ đói và là nạn nhân của một tổ chức buôn người từ Việt Nam. Hiện những người này đang được chính phủ Malaysia dàn xếp đưa tới trung tâm bảo vệ ở thủ đô Kuala Lumpur.

Các bản tin của báo The Star ở Malaysia cho hay 42 phụ nữ và có thể hơn 20 nam công nhân Việt Nam trong số 34 nam công nhân người Việt và Nepal sống như cá hộp trong hai căn nhà nhỏ bé ở thành phố George Town, bán đảo Penang.

Người ta được biết đến họ nhờ các người hàng xóm gọi điện thoại cho cảnh sát than phiền không chịu được vì thấy có quá nhiều người và tiếng ồn lớn từ căn nhà của các người phụ nữ tạm trú.

Theo lời một nạn nhân, bà Trần Thị Hai, 31 tuổi kể lại, mấy tháng qua, họ chỉ sống lây lất qua ngày bằng một ít gạo. Các người phụ nữ tuổi từ 20 đến 50, cho hay họ không thể trở về Việt Nam dù thời hạn cư trú đã hết hạn trong khi hộ chiếu thì bị kẻ môi giới lao động nắm giữ.

Tất cả 42 người phụ nữ sống trong một căn nhà nhỏ 2 tầng ở khu phố Jalan Tull, có 4 phòng và một nhà cầu trên lầu. Tầng dưới thì có phòng khách, một phòng ngủ nhỏ, một nhà bếp và một nhà cầu.

Quá đông người, 17 phụ nữ phải nằm ngủ trong phòng khách trong khi 5 phòng ngủ kia mỗi phòng chỉ đủ chỗ cho 5 người. Bà Hai cho hay hầu hết bọn họ đều thất nghiệp và không thể gửi tiền về giúp gia đình ở quê nhà, lý do chính yếu để họ chấp nhận đi lao động nước ngoài.

“Một số chúng tôi đã qua Malaysia một năm rưỡi trong khi hộ chiếu đã hết hạn.” Bà Hai nói.


Các nữ công nhân Việt kể cảnh ngộ của họ cho và năn nỉ giúp họ trở về quê nhà. (Hình: The Star).
Theo lời bà, một số thì làm công nhân vệ sinh dọn dẹp cho một bệnh viện và được trả 50 ringits một ngày, nhưng gần đây bị giảm lương xuống còn có một nửa.

“Cuối cùng, chúng tôi không được trả lương dù vẫn tiếp tục làm. Chỉ một số rất ít trong bọn tôi tiếp tục làm việc.” Bà kể.

Khi phóng viên báo The Star tới tiếp xúc thì thấy có 3 phụ nữ đang bệnh. Trong tủ lạnh có một ít cá, một ít trứng và rau. Bản tin ngày Thứ Bảy của The Star thì nói kẻ môi giới lao động của họ cứ 3 ngày mang đến cho họ 20kg gạo, nhưng trong số báo ra ngày Chủ Nhật lại nói mỗi 3 tháng, không biết điều nào đúng.

“Chúng tôi gọi cho Tòa Ðại Sứ Việt Nam hàng ngày, yêu cầu họ giúp chúng tôi về nước nhưng nay chúng tôi vẫn chờ trả lời.” Bà Hai cho biết.

Ðiều bà nói gián tiếp cho người ta cảm tưởng cái tòa đại sứ này không mấy mặn mà giúp họ.

Hãng thông tấn Bermana của Malaysia ngày Chủ Nhật đưa tin 42 nữ công nhân Việt và 42 đàn ông vừa Việt vừa Nepal đã bị các kẻ môi giới đối xử như những “nô lệ” suốt 20 tháng qua có thể sắp được đưa tới trung tâm bảo vệ ở Kuala Lumpur.

Cảnh sát đang mở cuộc điều tra để xem họ có phải là nạn nhân của các vụ buôn người hay không, theo chương 14 của đạo luật Chống Buôn Người của Malaysia ban hành năm 2007.

Hiện Sở Di Trú và Cảnh Sát Malaysia đang truy lùng tổ chức môi giới lao động đã đưa họ tới nước này.

“Chúng tôi đã thông báo cho Sở Di Trú, Tòa Ðại Sứ Việt Nam, và Cảnh Sát Quốc Tế. Chúng tôi sắp hoàn tất cuộc điều tra.” Một viên chức cảnh sát cho biết.

Trong khi chờ đợi, một số người Malaysia hảo tâm đã mang thực phẩm tới cho, như dầu ăn, gạo, rau. Một vài người ngỏ ý muốn thuê một số phụ nữ giúp việc trong nhà.

Koay Teng Hai, một dân cử địa phương cho biết ông đã tiếp xúc với Tòa Ðại Sứ Việt Nam và được nghe nói nơi đây đã biết về hoàn cảnh của họ.

“Tòa Ðại Sứ Việt Nam đã tiếp xúc với Sở Di Trú và một cuộc họp sẽ diễn ra vào ngày mai.” Ông Koay Teng Hai nói.

Hầu như tất cả các tổ chức, cơ quan xuất khẩu lao động ở Việt Nam làm ăn theo kiểu đem con bỏ chợ. Ðưa vé máy bay cho người ta xong là coi như hết trách nhiệm, không cần biết họ bị đối xử thế nào ở nước người.

Hàng trăm công nhân Việt Nam chết với các nguyên nhân không rõ ràng ở Malaysia nhưng không được điều tra. Rất nhiều vụ đình công tập thể của công nhân Việt trên đất Malaysia, những năm gần đây, phản đối sự bóc lột và cư xử ác độc của các chủ xí nghiệp nước này.

Trên dưới 100,000 công nhân Việt Nam đang làm việc ở Malaysia theo các chương trình xuất khẩu lao động của nhà cầm quyền Hà Nội, giúp nhà nước lấy đô la. Không ít những công nhân này phải cầm cố nhà cửa, ruộng vườn để vay đủ nợ nộp những khoản “phí” do nhà nước đặt ra. Cũng không ít người đã bị lừa gạt, tiền mất tật mang, báo chí Việt Nam nhiều lần đề cập.

Thân Phận Bọt Bèo Của Người Nông Dân Việt Nam

www.tintuchangngay.info:
Nông dân cấy lúa trên đồng ruộng tại Sài Đồng, Hà Nội, ngày 04/03/2012.REUTERS/Kham.

Thụy My

“Cốt lõi của vấn đề vẫn là những quy định
mập mờ của Luật đất đai. Người ta biết trước sau gì cái mảnh đất ấy cũng thuộc về người khác,
người nông dân không có những yếu tố để gắn bó với đất đai của mình… Nông dân mà ra phố, khi họ về thì họ mang theo rất nhiều tật xấu ở phố, khiến cho sự thuần khiết về mặt truyền thống mất đi… Bộ máy công quyền ở địa phương thực sự rệu rã, thậm chí họ chả làm gì ngoài cái việc xem có cái gì có thể chôm chỉa được của dân thì họ làm”…

Những gánh hàng rong
Gánh cả nỗi đau nhà nông không đất
Những trai làng thờ thẫn đợi người thuê
Trôi dạt thị thành vẫn giữ nét quê
Nhoẻn miệng cười khi công an rượt đuổi

Đừng đuổi !
Xin đừng rượt đuổi !
Họ chỉ là nạn nhân
Đô thị mở rộng mất nơi cày cấy
Đô thị văn minh họ không chốn nương thân

Những mảnh đời lam lũ
Từng gánh gánh nặng chiến tranh
Nay gánh gánh nặng hòa bình
Sống thời nào cũng thiệt
Thiếu cả lời kêu than…

Những lời thơ chân chất trong bài thơ « Đừng đuổi ân nhân » trên đây không phải do một nhà thơ chuyên nghiệp viết ra, mà là của một nhà khoa học – giáo sư tiến sĩ Hoàng Xuân Phú, làm việc tại Viện Toán học, thuộc Viện Khoa học và Công nghệ Việt Nam.

« Người nông dân thời nào cũng khổ », nhiều người đã có cùng một nhận xét như thế.

Tại Pháp, tuy là một nước công nghiệp phát triển, nhưng nông nghiệp vẫn đóng vai trò rất quan trọng. Không có đời Tổng thống nào mà không đến thăm Hội chợ Nông nghiệp hàng năm. Riêng tại Paris và vùng phụ cận, gọi chung là Ile de France, có đến phân nửa diện tích đất được dành cho nông nghiệp. Tuy vậy theo báo cáo của Hội đồng Kinh tế Xã hội và Môi trường Khu vực (Ceser) vừa công bố hôm qua, thì với tốc độ đô thị hóa hiện nay, mỗi năm vùng Ile de France mất từ 1.500 đến 1.700 hecta đất nông nghiệp. Ceser cảnh báo, với nhịp độ này, thì Paris và vùng phụ cận sẽ không còn đất nông nghiệp trong 200 năm nữa !

Theo nhiều công trình nghiên cứu, thì sản xuất nông nghiệp hiện nay có thể nuôi nổi những con người đang sinh sống trên hành tinh chúng ta. Cho đến năm 2050, thực phẩm phải tăng lên 70% mới đảm bảo được nhu cầu của 9 tỉ miệng ăn trên Trái Đất, và thật ra con số này cũng tương đối, vì dân số nhân loại vào thời điểm đó dao động từ 8 tỉ cho đến 11 tỉ người. Và như vậy, vấn đề an toàn lương thực còn là một yếu tố mang tính chất địa chính trị.

Còn tại Việt Nam, về mặt xã hội, với tỉ lệ 70% dân số sống ở nông thôn, thì vấn đề nâng cao đời sống vật chất và tinh thần của người nông dân, giảm bớt bất công đối với những con người đang làm ra của cải vật chất cho xã hội, là một thử thách không nhỏ đối với chính quyền. Đặc biệt là trong hoàn cảnh chính quyền các địa phương đang nắm trong tay quá nhiều quyền hành, người lãnh đạo có tâm thì ít mà cán bộ nhũng nhiễu lại nhiều, thì thân phận của người nông dân lại càng bọt bèo hơn.

Tạp chí có sự tham gia của giáo sư Võ Tòng Xuân ở An Giang và nhà văn Tạ Duy Anh ở Hà Nội.

Theo RFI

Ảnh và tin “biệt thự Nguyễn Tấn Dũng” xôn xao trên mạng

Click to expand image to full sizewww.nguoi-viet.com:
HÀ NỘI 11-3 (NV) - Mười bốn tấm hình từ ngoài vào trong của một lầu đài ở Trung Ðông được một trang báo kinh doanh địa ốc ở Việt Nam đưa lên mạng và nói đó là “Biệt thự mới xây của Thủ Tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng”.
Tiền diện của lâu đài nói là “Biệt thự mới của Thủ Tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng”. (Hình: bieththuviet.vn).


Tin này được trang mạng bietthuviet.vn phóng lên mạng từ ngày 10 tháng 3 lập tức được tải đi khắp nơi trong sự sửng sốt của nhiều rất người.

Cho đến ngày 11 tháng 3 thì chỉ cần gõ nhóm từ “biệt thự Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng” là google hiện ra đến 374,000 trang web mà phần lớn là chuyền nhau về bản tin và những tấm hình về lầu đài nguy nga tráng lệ không thể thấy ở Việt Nam, người ta gọi là “biệt thự mới của Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng”.

Hiện nay, trang mạng nói trên đã bị xóa không thể vào được nữa và người ta chỉ có thể nhìn thấy ở những trang mạng xã hội khác. Vì trang mạng này có đuôi “.vn” ở Việt Nam, người ta không rõ chủ của nó sẽ ra sao.

Trần Huỳnh Duy Thức chỉ vì viết về “Nhà thờ họ của thủ tướng” ở Rạch Giá, một chuyện có thật 100% mà lãnh 16 năm tù.

Click to expand image to full size
Phòng khách của tòa lầu đài “Nguyễn Tấn Dũng”. (Hình: bietthuviet.vn).
Giáo sư Trần Hữu Dũng, một trong những người chủ trương trang mạng Viet-Studies thúc giục mọi người: “Save ngay! Nay mai là nó sẽ bị rút xuống! (Có thể những “thế lực thù địch” giả mạo những bức ảnh này để bôi nhọ thủ tướng trong kế hoạch ‘diễn biến hòa bình” của chúng? Nếu thế thì xin thủ tướng cải chính ngay và cho xem ảnh của tư gia thật của ngài!)”. Nhưng cũng đã muộn rồi.

Bản tin của bietthuviet.vn chỉ vỏn vẹn có vài chữ: “Căn biệt thự mà Thủ Tướng Việt Nam đang sở hữu được xây dựng từ năm 2000 mang đậm phong cách cổ điển Châu Âu với đầy đủ những cơ sở vật chất cho một cuộc sống xa hoa như bể bơi, sân vườn, spa... và đặc biệt mặt tiền của ngôi nhà quay ra hướng vịnh với khung cảnh biển thoáng đạt.”

Blogger Trương Duy Nhất ở Việt Nam đưa ra 2 video clips và địa chỉ web để chứng minh đó không phải là lâu đài của ông Nguyễn Tấn Dũng ở Trung Ðông. Giả dụ ông có nhiều tiền lắm lắm thì cũng không ngu gì mà lại xây dựng lâu đài như thế để nghe thiên hạ chửi.

“Ai tin thì tin, nhưng tôi không tin. Bởi nếu đúng đó là dinh thự của ông Dũng, thì ông không còn tư cách gì để ngồi ghế thủ tướng. Lạm phát phi mã, đời sống dân tình đong bữa, đất nước khủng hoảng, kinh tế tụt dốc trên một ‘cỗ xe phanh hỏng’ (lời ông Trương Duy Nhất), thì thủ tướng không có quyền thụ hưởng một mức sống vua chúa như thế, cho dù nó có được từ bất cứ nguồn nào.”

Click to expand image to full size
Phòng ngủ của tòa lầu đài “Nguyễn Tấn Dũng”. (Hình: bietthuviet.vn).
Ông Trương Duy Nhất viết trên blog của ông. “Hơn nữa, trong hiện tình chính trị Việt Nam, dù có thể có cả núi vàng (cứ giả dụ thế đi ), ông Dũng cũng không dại đến mức dám xây cho mình một cơ ngơi xa hoa đến vậy.”

Ông khẳng định “nguồn tin ‘biệt thự ttướng’ là bịa đặt, nhằm bôi nhọ, triệt hạ uy tín Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng.” Ông nói thêm, “Một bạn đọc cũng vừa nhắn cho tôi biết: sê-ri ảnh gọi là ‘biệt thự thủ tướng’ tung lên mạng được cóp từ trang Ả rập.”

Ông còn cho hay thêm rằng, từ lâu nay, ông Nguyễn Tấn Dũng và một số lãnh tụ đảng và nhà nước bị mạo danh lập các website riêng, gồm cả những nhân vật như Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang, Nguyễn Sinh Hùng, Nguyễn Bá Thanh. Riêng có ông Nguyễn Bá Thanh là lên tiếng phủ nhận còn những người kia đều lặng thinh.

Click to expand image to full size
Cầu thang cuốn của tòa nhà lên tầng trên của lâu đài “Nguyễn Tấn Dũng”. (Hình: bietthuviet.vn).
Những tấm hình về lâu đài của ông Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng, thật ra, đã thấy luân lưu trên một vài trang mạng hải ngoại cách đây không lâu lắm. Người ta không mấy ai tin nên đã chìm xuống, nhưng nay lại trở thành đề tài nóng.

Mấy ngày qua còn có một số tin đồn từ Linh Mục Nguyễn Văn Lý chết ở nhà tù Nam Hà đến Bác Sĩ Nguyễn Ðan Quế bị bắt ở Sài Gòn. Hai tin này được thân nhân của họ cả quyết là sai sự thật.

'Sẽ có nhiều Đoàn Văn Vươn'?

www.khatvongtuoitre.net.
BBC - Bà Lê Hiền Đức nói nhiều người dân đã "trắng tay" và họ sẽ "vùng lên" nếu có trình độ

Công dân chống tham nhũng được giải thưởng quốc tế của Việt Nam nói với BBC những vụ chống lại các hành động mà bà gọi là 'cướp đất' như vụ Đoàn Văn Vươn sẽ còn nhiều nếu người dân hiểu biết và có học thức hơn.

Bà Lê Hiền Đức, năm nay 81 tuổi, nói bà nhận được 'rất nhiều' đơn khiếu nại về đất đai, cũng như hình ảnh, video về các vụ cưỡng chế đất đai gây đổ máu.

Bà nói với BBC hôm 29/1/2012: "[Những vụ mất đất] giống như Đoàn Văn Vươn rất nhiều, nhưng Vươn là một kỹ sư, có trình độ cho nên anh ấy đi theo con đường như vậy.

"Còn những người nông dân quá khổ, uất ức lắm, mất đất, mất nhà, mất ruộng... người ta sống bằng gì nữa đây?"

"Vì bây giờ người ta chưa có trình độ, chứ nếu người ta có trình độ như ông Vươn thì sẽ còn nhiều Đoàn Văn Vươn nữa chưa không phải là một Đoàn Văn Vươn đâu.

Công dân chống tham nhũng nói bà ủng hộ hành động của ông Vươn và so với những người dân có ý định tự thiêu để phản đối thu hồi đất thì việc làm của ông Vươn là 'tích cực'.

"Đây không phải là anh ấy chống đối mà là anh ấy tự vệ.

"Bởi vì nếu lực lượng đến đập phá mà là bảo vệ quyền lợi chính đáng của nhân dân thì tôi mới gọi đấy là thi hành công vụ, anh Vươn chống lại là anh Vươn sai.

"Nhưng đây không phải bảo vệ quyền lợi chính đáng cho tập thể, cho nhân dân mà bảo vệ quyền lợi...tôi dùng cái từ là 'cướp đất' chứ không phải là bảo vệ."

Bà Đức nói việc giải quyết chậm trễ các khiếu nại về đất đai đang đẩy người dân tới bước đường cùng:

"...Rét mướt như thế này mà lang thang ngoài vườn hoa bãi cỏ. Sống ở chỗ này, thuê được cái nhà độ khoảng 15 m2, bẩy tám con người chui vào đấy nằm.

"Thế thì người ta sống bằng gì để kiên trì ra xin đề nghị với thanh tra chính phủ giải quyết.

"Nhưng... nó đá lên rồi nó lại đá xuống, nó đẩy chỗ nọ, đẩy chỗ kia.

"Tôi gọi Thanh tra Chính phủ [họ] bảo 'Việc này đã giao về tỉnh'

"Nhưng tôi nói rằng chính 'thằng' tỉnh là 'thằng' cướp đất, chính 'thằng' tỉnh là 'thằng' ăn đất của dân.

"Người nông dân bây giờ trắng tay... vì người ta không có trình độ chứ còn nếu có trình độ thì người ta sẽ vùng lên."

'Căm thù'

»»
... "Người nông dân bây giờ trắng tay... vì người ta không có trình độ chứ còn nếu có trình độ thì người ta sẽ vùng lên."
Lê Hiền Đức
Người được giải thưởng về chống tham nhũng của tổ chức Minh bạch Quốc Tế - Transparency International - nói:

"Sáu mươi ba tỉnh thành phố ở Việt Nam thì có lẽ trong tay tôi phải đến từ 50 đến 52 tỉnh thành phố có dân bị mất đất.

"Ngay ở Bắc Ninh, cách Hà Nội 20 km, mà dân sợ mất đồng ruộng. Người ta sống bằng gì? Sống bằng cây lúa mà bây giờ nó cướp lúa của người ta, cướp ruộng đất của người ta.

"Có một cán bộ chính quyền trả lời người dân rằng 'Bây giờ mua hai cái phích, đun nước sôi bỏ vào đấy rồi đi bán rong...Hoặc là mua một cái xe máy để chạy xe ôm.'

"Người dân là sống bằng đồng ruộng, không thể chịu mất đất được và tôi nói đùa là người ta sống bằng cây lúa bây giờ người ta mất đất thì người ta trồng lúa vào gầm giường à?"


Bà Đức nói có thể có nhiều vụ như Đoàn Văn Vươn nữa.Ảnh: BBC.
Bà Đức cũng nói bà đã đưa lên vụ Bấm cưỡng chế mồ mả đất đai ở phường Dương Nội, quận Hà Đông, cách Hà Nội 15 km.

"Tôi thì mất ăn mất ngủ khi tôi nhìn thấy những cánh đồng lúa xanh mơn mởn mà nó cho xe ủi đi. Rồi những bãi tha ma biết bao nhiêu mồ mả ông cha của người dân ở đấy, nói về tâm linh đó là sự đau xót lắm. Nó cày xới lung tung cả lên, thậm chí hàng trăm công an bộ đội đứng trên bờ, đứng khoanh tay nhìn."

Bà Lê Hiền Đức nói với BBC bà có rất nhiều bức ảnh cho thấy người dân bị "đánh chảy máu đầu, máu tai" khi giữ đất.

"Nông dân mất đất phải nói là người ta rất căm thù, phải dùng từ căm thù mới đúng," bà nói.

"Thậm chí có người dân An Giang mà trong tay tôi còn rất nhiều đơn từ đây, người ta đến nhà tôi người ta bảo nếu không được giải quyết chuyến này chúng con tự thiêu ngay bờ Hồ Hoàn Kiếm bởi vì về bây giờ cũng con không còn gì mà sống nên sẵn sàng tự thiêu.

"Buộc lòng tôi phải gọi điện cho ông Bộ trưởng Công An 'Anh ơi, đây anh nghe dân đi, dân sẽ tự thiêu ở Hà Nội thì còn gì nữa là đất nước."

'Vô cảm'

Công dân chống tham nhũng 81 tuổi nói trong số các đơn từ mà bà có số được giải quyết cho tới nay chưa tới 10% trong khi có người phải khiếu nại qua các đời chủ tịch tỉnh khác nhau và số lượng đơn thư khiếu nại của một người có thể lên tới hàng ngàn.

Bà cũng nói bà đã chứng kiến có nơi đất giải tỏa để hoang tới hai năm trong khi người dân không có đất cấy lúa và chính bà đã thúc giục người dân cứ ra cấy ở những mảnh đất trước đây của họ.

Người dân Việt Nam, bà Đức nói, sẵn sàng hiến đất cho các công trình xây nghĩa trang, trường học hay đường sá nhưng nhiều trường hợp thu đất gần đây "không phải phục vụ mục đích dân sinh" mà "để chia nhau".

Bà kể với BBC: "Chính tôi đã vào tận tỉnh An Giang mà còn bị Thanh tra Chính phủ hỏi 'Bà có liên quan gì tới quyền lợi ở An Giang không?'

»»
... Các ông cấp cao ngồi ở trong văn phòng, trong cơ quan kín cổng cao tường [có] lính gác, đi xe hơi, về xe hơi, biết đâu rằng ngoài chợ người ta chửi công an như thế nào."
Lê Hiền Đức
"Thế thì tôi nói vui đùa, 'Có, có liên quan, tôi vào tôi xin 2m, à 1,8m thôi vì người tôi cao 1,5m thì tôi chỉ xin 1,8m là đủ chôn tôi rồi.

"Trong khi cả gia đình họ hàng tôi tám đời ở Hà Nội. Thế nhưng mà tôi nói thế để chúng nó biết rằng 'Cứ phải có quyền lợi liên quan thì mới lên tiếng, thì mới vào à?'

"Cuối cùng tôi nói rằng 'Tôi không vô cảm như các anh đâu'.

"Sau đó cái tay Tổng Thanh tra Trần Văn Truyền đấy bây giờ nói một danh từ vui vui là bật bãi rồi"

Bà Đức nói cách đây 60 năm bà tham gia vào phong trào phá kho thóc Nhật và chia lương thực, ruộng đất cho người dân và đặt câu hỏi đối với những hành động "thu ruộng đất của nông dân" hiện nay.

Người chống tham nhũng có tiếng ở Việt Nam cũng cáo buộc các nhà lãnh đạo Việt Nam không hiểu suy nghĩ của người dân.

"Các ông cấp cao ngồi ở trong văn phòng, trong cơ quan kín cổng cao tường [có] lính gác, đi xe hơi, về xe hơi, biết đâu rằng ngoài chợ người ta chửi công an như thế nào.

"Người ta bảo công an là 'cướp ngày' là 'cướp cạn'.

Trong các diễn biến mới nhất liên quan tới tranh chấp đất đai, một người dân ở Bắc Giang được cho là đã tử vong sau khi có va chạm với công an địa phương liên quan tới thu hồi đất.

Nguồn: BBC Tiếng Việt

Nông dân Bắc Giang bị công an đánh chết

Click to expand image to full sizewww.nguoi-viet.com:
Ðoàn người dân xã Tiền Phong biểu tình chống cưỡng chế đất ở xã Tiền Phong, huyện Yên Dũng, Bắc Giang. Hình chụp từ phía đầu cầu sông Thương, của ngõ vào thành phố. (Hình: TTXVA).


BẮC GIANG (NV) - Một nông dân ở tỉnh Bắc Giang chống lại lệnh cưỡng chế đất đã bị công an đánh thương tích trầm trọng rồi chết mấy ngày sau đó.

Theo BBC và RFA, nông dân Nguyễn Văn Hùng, 50 tuổi, ở thôn Quyết Tiến, xã Tiền Phong huyện Yên Dũng, tỉnh Bắc Giang đã chết vào ngày mùng 4 Tết Nhâm Thìn, tức ngày Thứ Năm, 26 tháng 1, 2012 dương lịch. Ðây là hậu quả của trận đòn mà công an hành hung khi ông chống lệnh cưỡng chế.

Gia đình ông Hùng là một trong khoảng hơn 500 gia đình nông dân của xã Tiền Phong đã bị nhà cầm quyền cưỡng chế đất ruộng, giao cho tập đoàn Thạch Bàn làm nhà máy sản xuất gạch.

Tập đoàn Thạch Bàn là một công ty quốc doanh trực thuộc Bộ Xây Dựng Việt Nam.

Trong lời kể của bà Thân Thị Bình, vợ nạn nhân Nguyễn Văn Hùng, ông Hùng đã bị đánh khi cùng với các nông dân ngăn cản cưỡng chế đất ngày 10 tháng 1, 2012 vừa qua. Ông đã bị đám người cưỡng chế đánh bằng dùi cui, ăn không được, chỉ ho ra máu và đi tiểu cũng ra máu.

Tuy thương tích trầm trọng, bà Bình không dám đưa chồng đi bệnh viện chữa trị vì nhà nghèo, chỉ còn ít tạ thóc để ăn. Bán đi lấy tiền đi chữa thương tích cho ông thì gia đình không còn gì để ăn. Bởi vậy, gia đình chỉ mua cao về dán cho ông nên đã không qua khỏi.

Click to expand image to full size
Nông dân xót xa nhìn đất dự án Vinashin đang bỏ hoang. (Hình: Dân Việt).
Theo nguồn tin, ngoài ông Nguyễn Văn Hùng bị đánh thương tích trầm trọng đến chết, còn có 3 người khác cũng bị đánh nặng trong vụ cưỡng chế ngày 10 tháng 1, 2012.

Trước đó, công an và nhà cầm quyền địa phương cũng đã tổ chức cưỡng chế ngày 23 tháng 12, 2011.

Vụ cưỡng chế lấy đất cho công ty sản xuất gạch đẩy tất cả các gia đình nông dân vào đường cùng. Ðất ruộng của họ trồng hai vụ lúa và một vụ hoa màu ngắn hạn. Nếu bị lấy mất hết đất sản xuất, họ sẽ hết đường sinh sống.

Trước khi có vụ cưỡng chế lấy 25 ha đất cho tập đoàn Thạch Bàn, dân ở địa phương này cũng đã bị nhà nước cưỡng chế 3 đợt vào các năm 2003, 2005 và 2007, tổng cộng 60 ha đất cho các dự án của các công ty Vinashin và công ty kinh doanh nhà Hoàng Hải. Những khu đất này, suốt nhiều năm qua vẫn bị bỏ hoang trong khi nông dân mất đất sản xuất.

* Người nông dân tuyệt vọng

Trong bản tin ngày 17 tháng 1, 2012 báo Dân Việt dẫn lời người nông dân tuyệt vọng vì chính sách cưỡng chế đất đai, triệt đường sống của người dân.

Ðưa ký giả báo Dân Việt đi thăm cánh đồng đang trồng khoai tây vụ Ðông sắp trở thành khu công nghiệp, ông Nguyễn Văn Biếm ở thôn Quyết Tiến, xã Tiền Phong (Yên Dũng) xót xa cho biết: “Từ 2003 đến nay đã có 3 dự án, lấy mất 4 sào ruộng nhà tôi, nếu tính cả dự án xây dựng nhà máy gạch của Công ty Cổ phần Tập đoàn Thạch Bàn sẽ lấy tiếp 2 sào ruộng nữa thì gia đình chẳng còn đất canh tác. Giờ chúng tôi đã ngoài 50 tuổi rồi, chỉ biết làm ruộng nên nếu không còn đất cũng chẳng biết làm gì để sống.”

Lý do tại sao lại lấy đất sản xuất nông nghiệp của nông dân làm dự án sản xuất gạch trong khi 60 ha đất ruộng của nông dân đã cưỡng chế hiện vẫn đang bỏ hoang, Nguyễn Thế Cường - Tổng giám đốc Công ty Cổ phần Tập đoàn Thạch Bàn cho biết:

“Chúng tôi là doanh nghiệp nên cần tính toán tới lợi nhuận kinh tế, khi vào đầu tư, Thạch Bàn cũng có đàm phán với Vinashin và Hoàng Hải, nhưng họ đòi giá cao quá nên mới đề xuất lấy đất chưa giải phóng mặt bằng để giá thành rẻ hơn. Chúng tôi đề xuất và tỉnh đồng ý thì chúng tôi làm.”

Theo nhận định của báo Dân Việt, “Nghị quyết về việc giữ 3.8 triệu ha đất lúa của Quốc Hội bị UBND tỉnh Bắc Giang bỏ qua chỉ vì quá ‘chiều’ doanh nghiệp! Hơn 500 hộ dân tại xã Tiền Phong đang lâm vào cảnh mất đất canh tác bên những mảnh đất bị bỏ hoang.”

Bí thư tỉnh ủy tỉnh Bắc Giang hiện nay là Nông Quốc Tuấn, con trai nguyên Tổng bí thư đảng CSVN Nông Ðức Mạnh.

Khi Nông Quốc Tuấn vừa được “cơ cấu” làm bí thư tỉnh ủy chưa được bao lâu thì xảy ra vụ công an huyện Tân Yên đánh chết một người dân.

Nguyễn Văn Khương, 21 tuổi, chạy xe máy không đội mũ “bảo hiểm” thì bị bắt về cơ quan giam giữ ngày 23 tháng 7, 2010 rồi chết ở đó với rất nhiều thương tích trên thân thể.

Gia đình đã đưa xác nạn nhân tới trụ sở “Ủy Ban Nhân Dân” tỉnh bắt vạ với hàng ngàn người biểu tình hậu thuẫn.

Trong năm 2011, công an đã đánh chết 9 người không kể nhiều người khác bị đánh thương tích trầm trọng. (TN)

Mỹ kêu gọi Việt Nam cải thiện thành tích nhân quyền

Click to expand image to full sizewww.vietvungvinh.com:
Trợ lý Ngoại Trưởng Mỹ Kurt Campbell nói các nhà lập pháp Mỹ đã liên tục bày tỏ quan tâm về cách đối xử của Hà nội đối với giới bất đồng chính kiến, các nhóm thiểu số và những người theo các tôn giáo khác nhau.


Hoa Kỳ hôm qua lại lên tiếng kêu gọi Việt Nam hãy cải thiện thành tích nhân quyền, và nói rằng Hà nội cần làm nhiều hơn nữa để vận động sự hỗ trợ của Washington và nới rộng phát triển.

Bản tin của Pháp Tấn xã loan đi hôm nay, dẫn lời nhà ngoại giao hàng đầu của Hoa Kỳ đặc trách các vấn đề Đông á Kurt Campbell, nói rằng các nhà lập pháp Mỹ trong thời gian qua đã liên tục bày tỏ quan tâm về cung cách đối xử của Hà nội đối với giới bất đồng chính kiến, các nhóm thiểu số và những người theo các tôn giáo khác nhau.

Trợ lý Bộ trưởng Ngoại giao Kurt Campbell là người từng cổ vũ việc thắt chặt các quan hệ giữa hai nước cựu thù Việt Nam - Hoa Kỳ. Nói chuyện với Trung tâm Stimson, một nhóm nghiên cứu và tư vấn chính sách, ông Campbell nói:

“Điều đã ngăn cản sự phát triển nhanh chóng của các quan hệ song phương mà nhiều người mong muốn được chứng kiến, chính là những vấn đề nhân quyền bên trong Việt Nam, vẫn đang tiếp tục diễn ra.”

Trợ lý Ngoại Trưởng đặc trách các vấn đề Đông Á Kurt Campbell khẳng định rằng những quan tâm đó “phải được giải quyết một cách nghiêm túc hơn để tạo điều kiện cho những sự ủng hộ tại Hoa Kỳ như chúng ta đã từng thấy khi hai nước thiết lập quan hệ bang giao hồi năm 1995.”

Các nhóm bênh vực nhân quyền nói hàng chục người chỉ trích một cách ôn hòa chính sách nhà nước và các vấn đề chính trị đã bị phạt những bản án tù dài hạn, kể từ khi Việt Nam phát động một chiến dịch đàn áp vào cuối năm 2009, bất chấp lập luận mà Hà nội đưa ra, rằng thành tích nhân quyền của họ đang được cải thiện.

Trợ lý Ngoại Trưởng Kurt Campbell nói:

“Việt Nam hiểu rất rõ vị thế của họ tại Châu Á, quan hệ giữa họ với Trung Quốc, và Hoa Kỳ mong muốn làm thế nào để tạo điều kiện thuận lợi cho những tương tác chiến lược, minh bạch và cởi mở.”

Bên cạnh đó, Hoa Kỳ cũng đã nhiều lần tăng sức ép để Trung Quốc tỏ ra minh bạch hơn về những chi tiêu của họ, sử dụng ngân sách quốc phòng ngày một tăng của Bắc Kinh.

Nguồn: AFP, Press Release/Tom Lantos Rights Commission

Cuộc đua của các ứng cử viên Cộng hòa Mỹ chuyển sang Florida

Click to expand image to full size
Cựu Chủ tịch Hạ Viện Newt Gingrich và vợ chào đám đông sau thắng lợi ở South Carolina, 21/1/2012.
Cuộc đua rời rạc nhưng nhiều bất ngờ của đảng Cộng hòa vẫn chưa dứt khoát, sau khi cựu Chủ tịch Hạ Viện Newt Gingrich thắng trong bầu cử sơ bộ ở South Carolina tối thứ Bảy, gây choáng váng cho cựu Thống đốc Mitt Romney. Cả hai ông và hai người còn lại bây giờ tập trung cho Florida, nơi sẽ có chọn lựa vào cuối tháng.

Sau khi về hạng Tư ở cả Iowa lẫn New Hampshire, cựu Chủ tịch Hạ Viện Newt Gingrich được một đêm le lói sau thắng lợi ở South Carolina.

Lên tiếng trên đài truyền hình ABC hôm Chủ nhật, ông cho biết sẽ tiếp tục khai thác các chủ đề góp phần làm ông bất ngờ nổi trội:

“Chúng ta sẽ thay đổi mọi chuyện. Chúng ta sẽ làm cho các nề nếp hiện nay khó chịu.”

Xuất hiện trên đài truyền hình Fox hôm Chủ nhật, cựu Thống đốc Mitt Romney tìm cách làm giảm nhẹ sự kiện ông về nhì tại South Carolina:

“Con đường vận động còn dài. Đây là một quy trình gian nan, bản chất của nó là như thế. Chúng ta đang chọn tổng thống của Hoa Kỳ, là người phải đối mặt với lúc thịnh lúc suy, những thách thức thực sự. Tôi sẵn sàng chấp nhận những lúc thoái bộ và những lúc quật ngược.”

Trong những buổi tranh luận giữa các ứng cử viên, ông Romney thường tránh né các câu hỏi liên quan đến tài sản cá nhân; nhưng bây giờ ứng cử viên giàu nhất trong số các ứng cử viên Cộng hòa đã chịu công khai hóa bản khai thuế năm ngoái và ước tính thu nhập sẽ khai thuế năm nay. Ông nói có như vậy thì mới gác lại chuyện lấn cấn này để làm những chuyện khác:

“Tôi sẽ đưa hai bản khai thuế này lên trang mạng của tôi. Tôi đã sai lầm khi chờ đến bây giờ mới làm chuyện đó. Đây chỉ là chuyện nhỏ, còn chuyện lớn là tài lãnh đạo, tư cách, tầm nhìn cho nước Mỹ, làm thế nào để tạo lại việc làm cho nước Mỹ.”

Sự chú ý bây giờ dồn về Florida, tiểu bang có số cử tri bằng Iowa, New Hampshire, và South Carolina gộp lại.

Ông Romney có nhiều hy vọng, vì Florida có nhiều cử tri ôn hòa, tổ chức của ông ở đây vững mạnh.

Nhưng cựu Chủ tịch Hạ Viện Gingrich cho rằng những chuyện này không quan trọng, vào lúc cử tri hết sức bận tâm đến viễn ảnh kinh tế:

“Bận tâm này được cảm thấy trên cả nước, nhất định Florida cũng vậy. Khi cử tri Florida trông vào các tay tài phiệt ở Wall Street, các tay chính trị gia ở Washington, họ biết rằng những tay này chẳng giúp ích gì được cho người dân bình thường như họ. Chính khoảng cách đó tạo ra sự bực tức thực sự chống lại những định chế lâu năm của quốc gia.”

Hai ứng cử viên Cộng hòa còn lại là cựu Thượng nghị sĩ Rick Santorum và Dân biểu Ron Paul. Cả hai vẫn chưa tỏ dấu hiệu bỏ cuộc.

Nữ Dân biểu Mỹ Giffords từ chức

Click to expand image to full size
Nữ Dân biểu Gabrielle Giffords trước và sau khi bị bắn.
Nữ Dân biểu Gabrielle Giffords loan báo tin từ chức, một năm sau khi bà bị bắn trọng thương trong một vụ nổ súng bừa bãi tại tiểu bang nhà Arizona.

Trong một video được đưa lên Internet hôm Chủ nhật, bà cho hay tình hình sức khỏe của bà có cải thiện nhưng vẫn còn mất nhiều thời gian và công sức để hồi phục, do đó, từ chức là chuyện có lợi cho người dân trong tiểu bang có bà làm đại biểu.

Bà cho biết trong tương lai bà định hoạt động trở lại để phục vụ tiểu bang và đất nước.

Trong đoạn video, giọng nói vẫn còn yếu ớt của bà được chen lẫn bằng hình ảnh của bà trước và sau khi bị bắn.

Bà nói không còn nhớ gì nhiều về “cái ngày kinh hoàng” đó, nhưng bà không bao giờ quên sự tin tưởng mà cử tri đã dành cho bà, và cám ơn những lời cầu nguyện của họ.

Bà Giffords, 41 tuổi, thuộc đảng Dân chủ, bị bắn trọng thương vào đầu ngày 8 tháng Giêng năm ngoái, bên ngoài một siêu thị trong lúc bà trò chuyện với cử tri.

Bà đã hồi phục như một phép lạ qua một chương trình phục hồi ráo riết, nhờ đó hồi tháng 8 năm ngoái, bà đã trở lại Hạ Viện để bỏ phiếu nâng mức nợ trần của chính phủ liên bang.

Thủ phạm nổ súng, Jared Loughner, không nhận tội. Anh ta nghe nói được chẩn đoán mắc bệnh tâm thần phân liệt, và đang ngồi tù từ đó đến nay.

Thượng nghị sĩ Mỹ ủng hộ bỏ cấm vận nếu Miến Điện tiếp tục cải tổ

Click to expand image to full size
Thượng nghị sĩ McCain nói quyết định rút lại các biện pháp trừng phạt vẫn thuộc vào sự đánh giá tiến bộ cải cách tại Miến Điện.
Các Thượng nghị sĩ sắp đến Miến Điện nói Hoa Kỳ sẵn sàng tháo bỏ cấm vận kinh tế Miến Điện nếu chính phủ dân sự tại đây tiếp tuc tiến hành các cải cách chính trị, ví dụ tổ chức bầu cử tự do và công bằng vào tháng Tư này.

Phái đoàn do hai Thượng nghị sĩ John McCain và Joseph Lieberman đứng đầu đã đưa ra lập trường này tại Bangkok hôm thứ Bảy, trên đường đi thăm chính thức Miến Điện.

Mặc dù vẫn còn thận trọng về tiến trình cải cách của Miến Điện, Thượng nghị sĩ McCain nói rằng quyết định rút lại các biện pháp trừng phạt vẫn thuộc về cộng đồng quốc tế và đánh giá tiến bộ cải cách tại Miến Điện. Ông cho biết:

“Tôi tin chắc rằng nếu cuộc bầu cử mà tự do và công bằng thì sẽ không có vấn đề gì khi Hoa Kỳ phối hợp với các nước khác trên thế giới để chấm dứt các biện pháp trừng phạt. Tôi phải thú thật vẫn còn một chút nghi ngại, không nhiều, chỉ một chút thôi, nhưng tôi sẽ cố gắng giữ đầu óc thông thoáng để đi tiếp quy trình này.”

Theo lịch, phái đoàn các Thượng nghị sĩ Mỹ sẽ gặp cả Tổng thống Thein Sein lẫn bà Aung San Suu Kyi.

Miến Điện sẽ tổ chức bầu cử Quốc hội bổ xung vào tháng Tư, một trong những ứng cử viên là bà Aung San Suu Kyi.

Hoa Kỳ áp đặt cấm vận Miến Điện vào năm 2003, trong đó cấm nhập khẩu hàng của Miến Điện và ngưng các dịch vụ tài chính.

Năm 2007, Hoa Kỳ lại tuyên bố gia hạn lệnh cấm sau khi chính phủ quân sự đàn áp các cuộc biểu tình trên đường phố. Lần này đóng băng tất cả tài sản của các Miến Điện đang có ở Mỹ và tài sản của những ai yểm trợ vật chất cho chính phủ Miến Điện. Cá nhân và tổ chức Mỹ không được đầu tư tại Miến Điện.

Hiện nay một số nước như Australia và EU đang có những bước nới lỏng cấm vận Miến Điện sau khi có mấy trăm tù chính trị được thả, dù một số vẫn còn bị giam.

Gần đây, Hoa Kỳ cũng có những bước nới lỏng, như phục hồi chức vụ đại sứ sau khi các tù chính trị được thả, kế tiếp là chuyến đi của Ngoại trưởng Hillary Clinton.

Thượng nghị sĩ Joseph Lieberman nói phái đoàn sẽ dựa vào lời tư vấn của bà Aung San Suu Kyi:

“Phản ứng của chúng tôi về những gì sẽ làm với Miến Điện phần lớn sẽ bị ảnh hưởng bởi phản ứng của bà Aung San Suu Kyi. Nói cách khác, chúng tôi chẳng những ngưỡng mộ bà mà con tin cậy nơi bà. Tôi không muốn nói chúng tôi hoàn toàn nghe theo bà, nhưng trong chừng mực mà bà tin tưởng vào những gì xảy ra, thì chúng tôi cũng tin tưởng vào những gì xảy ra tại Miến Điện, và nhờ đó chúng tôi sẽ tháo bỏ cấm vận và xích gần đến phía chính phủ hơn.”

Trong tuần qua, Tổng thống Miến Điện Thein Sein nói với tờ The Washington Post ông muốn các nước phương Tây tháo bỏ cấm vận vì Miến Điện đã đáp ứng các đòi hỏi của quốc tế là thả tù chính trị, tổ chức bầu cử và để bà Aung San Suu Kyi có tự do chính trị nhiều hơn.

Nhưng trong một buổi phỏng vấn mới đây, bà Aung San Suu Kyi nói Hoa Kỳ chỉ nên tháo bỏ cấm vận “vào đúng thời điểm” và khi nào chính phủ Miến Điện đã đáp ứng tất cả các điều kiện để được tháo bỏ.

Nhạc Sĩ Việt Khang Bị Bắt

Click to expand image to full sizewww.danchimviet.info:
Những hình ảnh biểu tình xuất hiện trong video clip của Việt Khang.

Tin từ một người bạn của nhạc sĩ Việt Khang cho hay, công an Mỹ Tho đã bắt đi nhạc sĩ Việt Khang vào trước lễ Noel vừa rồi. Việt Khang có tên thật là Võ Minh Trí là cộng tác viên trẻ thuộc Đoàn Nghệ Thuật Tổng Hợp Tiền Giang.

Lý do Việt Khang bị bắt giữ có thể liên quan tới một ca khúc do chính anh sáng tác và biểu diễn. Ca khúc có tên “Việt Nam Tôi Đâu”. Bài hát ca ngợi tình yêu nước, chống Trung Quốc và bảo vệ chủ quyền biển đảo của Việt Nam. Cùng với lời ca là các hình ảnh biểu tình chống Trung Quốc ở Hà Nội, Sài Gòn, video do anh sáng tác được phát tán rộng rãi trên mạng.

Bài hát có đoạn “Hoàng Trường Sa đã bao người dân vô tội chết ngậm ngùi vì tay súng giặc Tầu...”, tiếp theo đó là lời kêu gọi đứng lên “chống giặc tầu và những kẻ bán nước”…

Liên quan tới những sáng tác “nhạy cảm” về chủ quyền biển đảo, tháng trước đây, bộ phim “Hoàng Sa- Nỗi đau mất mát” do ông André Menras-Hồ Cương Quyết hợp tác với Đài Truyền hình TPHCM thực hiện năm 2011 đã bị cấm chiếu. Ngay buổi công chiếu đầu tiên ở một quán cafe vào đêm 29 tháng 11 thuộc khu du lịch Văn Thánh, công an quận Bình Thạnh đã thô bạo giải tán những người tới xem, đồng thời ngắt điện của tiệm cafe.

Mặc dù trong năm rồi, nhà nước đã có những động thái nhất định chính thức thừa nhận chủ quyền đối với Hoàng Sa cũng như những tranh chấp với Trung Quốc trên biển Đông. Từ chỗ đề cập úp mở, báo chí Việt Nam đã đề cập trực diện tới các xung đột trên biển Đông. Nhiều quan chức đứng đầu nhà nước như các ông Nguyễn Minh Triết, Trương Tấn Sang, Nguyễn Tấn Dũng đã chính thức lên tiếng về chủ quyền biển đảo, thay vì những thông cáo nhàm chán do các thế hệ người phát ngôn bộ Ngoại Giao lặp đi lặp lại nhiều năm nay.

Song, tình yêu nước vẫn bị kiểm duyệt khắt khe. Những hành động “yêu nước tự phát”, ở các mức độ khác nhau, đều bị trấn áp. Những người mặc áo, đội nón NO- U (nói không với đường lưỡi bò) vẫn bị làm khó, người biểu tình bị giải tán, bắt bớ tùy tiện.

Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền

Click to expand image to full sizewww.canhthep.com: Poster: ngavnaf / Eleanor Roosevelt cầm bản dịch tiếng Tây Ban Nha của Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền.
Hôm nay mồng 10 tháng 12 năm 2011 đánh dấu 63 năm ngày Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền ra đời.

BCH CĐVN/TTFL xin được chuyển tới Quý Đồng Hương nguyên văn Bản Tuyên Ngôn có tất cả là 30 Điều để thấy rằng mặc dầu là một thành viên của Liên Hiệp Quốc từ năm 1977 nhưng Cộng sản VN không hề tôn trọng bản Tuyên Ngôn này.

Tuyên ngôn Quốc Tế Nhân Quyền là tuyên ngôn về các quyền cơ bản của con người được Đại Hội đồng Liên Hiệp Quốc thông qua ngày 10 tháng 12 năm 1948 tại Palais de Chaillot ở Paris, Pháp. Bản Tuyên ngôn đã được dịch ra ít nhất 375 ngôn ngữ.Tuyên bố phát sinh trực tiếp từ những kinh nghiệm của Thế chiến thứ hai và là tuyên ngôn nhân quyền đầu tiên trên thế giới, trong đó liệt kê các quyền cơ bản mà mọi cá nhân được hưởng. Nó bao gồm 30 điều đã được xây dựng trong các Thỏa ước quốc tế, thỏa ước nhân quyền khu vực, hiến pháp và luật pháp quốc gia. Bộ Luật Nhân quyền Quốc tế bao gồm Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền, Công ước Quốc tế về các Quyền Kinh tế, Xã hội và Văn hóa, và Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị cùng hai Nghị định thư không bắt buộc I và II. Năm 1966, Đại Hội đồng Liên Hiệp Quốc đã thông qua hai Công ước trên, qua đó hoàn thành cơ bản Bộ Luật Nhân quyền Quốc tế.

Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền là một khuôn mẫu chung cần đạt tới của mọi quốc gia và mọi dân tộc. Tinh thần của bản Tuyên ngôn là dùng truyền đạt và giáo dục để nỗ lực thúc đẩy các quốc gia thành viên Liên Hiệp Quốc tôn trọng các quyền con người cơ bản được đưa ra trong Tuyên ngôn.
Điều khoản cuối cùng của bản Tuyên ngôn có viết "Không được phép diễn giải bất kỳ điều khoản nào trong Bản tuyên ngôn này theo hướng ngầm ý cho phép bất kỳ quốc gia, nhóm người hay cá nhân nào được quyền tham gia vào bất kỳ hoạt động nào hay thực hiện bất kỳ hành vi nào nhằm phá hoại bất kỳ quyền và tự do nào nêu trong Bản tuyên ngôn này".

Bản Tuyên Ngôn Độc Lập nǎm 1776 của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ, đã minh định: “mọi dân tộc trên thế giới đều sinh ra bình đẳng, dân tộc nào cũng có quyền sống, quyền sung sướng và quyền tự do”.
- Bản Tuyên Ngôn Nhân Quyền và Dân Quyền của cách mạng Pháp Quốc nǎm 1791, khẳng định rằng: "Người ta sinh ra tự do và bình đẳng về quyền lợi ; và phải luôn luôn được tự do và bình đẳng về quyền lợi".

- Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền ra đời bảo vệ giá trị và nhân phẩm con người sống trên toàn thế giới là bất khả xâm phạm được gọi là Nhân Quyền, đã được Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc thông qua ngày 10 tháng 12 năm 1948.

- Ngay trong bản Tuyên Ngôn Độc Lập của Chính Phủ Lâm Thời Nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa vào ngày 2 tháng 9 năm 1945, cũng đã nhấn mạnh thêm một lần nữa: "Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo Hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được ; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc”. Thế nhưng, đảng Cộng Sản Việt Nam đã bội tín và chà đạp nhân quyền, tước đoạt quyền sống và các quyền tự do căn bản của con người, đồng thời đàn áp khốc liệt bắt người dân Việt phải làm nô lệ cho chủ nghĩa cộng sản. Đây là một sự thật tang thương của dân tộc đã ghi vào lịch sử. Không ai có thể thay đổi sự thật của lịch sử, nhưng người cộng sản đã gian manh uốn nắn và bẻ cong lịch sử để che dấu sự thật nhằm lừa bịp toàn dân Việt Nam.

Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền

Nguyên văn Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền, đã được Ðại Hội Ðồng Liên Hiệp Quốc thông qua và công bố vào ngày 10 tháng 12 năm 1948.

Xét rằng: Sự thừa nhận nhân cách của tất cả con người trong đại gia đình nhân loại và những quyền bình đẳng không thể tước đoạt của họ là nền tảng của tự do, công lý và hòa bình trên thế giới.
Xét rằng: Hành vi xem thường và chà đạp nhân quyền đã dẫn đến những hành động man rợ, xúc phạm đến lương tâm nhân loại. Sự kêu gọi thiết lập một thế giới trong đó tất cả mọi người phải được hưởng quyền tự do ngôn luận, tự do tín ngưỡng, quyền được giải thoát khỏi sự sợ hãi và nghèo khó, phải được tuyên xưng như là ước vọng cao nhất của con người.

Xét rằng: Nhân Quyền cần phải được triệt để bảo vệ bằng luật pháp, để con người không bị bắt buộc phải sử dụng biện pháp cuối cùng là vùng dậy chống lại độc tài và áp bức.

Xét rằng: Mối quan hệ hữu nghị giữa các quốc gia cần được khuyến khích và mở rộng.

Xét rằng: Trong Hiến Chương, các dân tộc của cộng đồng Liên Hiệp Quốc đã lại một lần nữa xác định niềm tin vào những quyền căn bản của con người, vào nhân phẩm và giá trị nhân vị, vào quyền bình đẳng nam nữ và cũng đã quyết định cổ vũ cho các tiến bộ xã hội và cải tiến mức nhân sinh trong bối cảnh ngày càng tự do hơn.

Xét rằng: Các quốc gia hội viên đã cam kết hợp tác với Liên Hiệp Quốc, nhằm cổ vũ việc tôn trọng nhân quyền và các quyền tự do căn bản.

Xét rằng: Một khuôn mẫu chung về nhân quyền và tự do là điều tối quan trọng để có thể thực hiện đầy đủ sự cam kết trên.

Do đó, Ðại Hội Ðồng Liên Hiệp Quốc long trọng công bố Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền này như là một khuôn mẫu chung cần đạt tới của mọi dân tộc và quốc gia, nhằm giúp cho mọi cá nhân và thành phần của xã hội luôn luôn theo sát tinh thần của Bản Tuyên Ngôn, dùng sự truyền đạt và giáo dục, để nỗ lực phát huy sự tôn trọng các quyền tự do này.

Mặt khác, bằng những phương thức tiến bộ trong phạm vi quốc gia cũng như quốc tế, phải bảo đảm sự thừa nhận và tuân hành Bản Tuyên Ngôn một cách có hiệu lực, không những giữa các dân tộc của các nước hội viên với nhau, nhưng còn giữa những dân tộc sống trên các phần đất thuộc thẩm quyền họ cai quản.

Ðiều 1: Mọi người sinh ra đều được tự do và bình đẳng về nhân phẩm, cũng như quyền lợi. Mọi người đều được phú bẩm về lý trí và lương tâm. Sự đối xử giữa con người với nhau phải được trên tinh thần bác ái.

Ðiều 2: Mọi người đều được hưởng tất cả những quyền và tự do công bố trong Bản Tuyên Ngôn này và không có một sự phân biệt nào, như chủng tộc, màu da, phái tính, ngôn ngữ, tôn giáo, quan điểm chính trị hay tất cả quan điểm khác, quốc tịch hay nguồn gốc xã hội, tài sản, nơi sinh, hay tất cả những hoàn cảnh khác. Hơn nữa, cũng không được có sự phân biệt nào đối với con người sống trên một quốc gia hay trên một lãnh thổ, căn cứ trên cơ chế chính trị, nền tảng luật pháp hay quy chế quốc tế của quốc gia hay lãnh thổ đó. Cho dù quốc gia hay lãnh thổ này độc lập hay dưới sự bảo hộ, không được tự trị hay ở trong tình trạng bị hạn chế về chủ quyền.

Ðiều 3: Mọi người đều có quyền sống, quyền tự do và an ninh thân thể.

Ðiều 4: Không ai bị cưỡng bức làm nô lệ hay tôi đòi. Chế độ nô lệ và buôn bán nô lệ dưới mọi hình thức đều bị nghiêm cấm.

Ðiều 5: Không một người nào phải chịu cực hình, tra tấn, hay bất kỳ hình thức đối xử, hoặc trừng phạt bất nhân, hay có tính cách lăng nhục.

Ðiều 6: Ở bất cứ nơi nào, mỗi người đều có quyền được công nhận tư cách của mình trước pháp luật.

Ðiều 7: Tất cả mọi người đều bình đẳng trước pháp luật, và phải được bảo vệ một cách bình đẳng, không kỳ thị phân biệt. Tất cả đều được quyền bảo vệ ngang nhau, chống lại mọi kỳ thị vi phạm Bản Tuyên Ngôn này, cũng như chống lại mọi khiêu khích dẫn đến kỳ thị như vậy.

Ðiều 8: Mọi người đều có quyền được kháng tố trước các cơ quan tư pháp quốc gia có thẩm quyền về các hành vi vi phạm các quyền căn bản, do Hiến Pháp và Luật Pháp quy định.

Ðiều 9: Không một ai bị bắt bớ, cầm tù hay lưu đày một cách độc đoán.

Ðiều 10: Mọi người đều có ngang nhau quyền được phân xử công khai và công bằng, trước một tòa án độc lập và vô tư, để được phán quyết về các quyền lợi và nhiệm vụ của mình, hay về những tội phạm mà mình bị cáo buộc.

Ðiều 11:
(1) Khi truy tố trước pháp luật, mọi người được xem là vô tội, cho đến khi pháp luật chứng minh là có tội, trong một phiên tòa công khai và tòa án này phải cung ứng tất cả mọi bảo đảm cần thiết cho quyền biện hộ của đương sự.
(2) Không ai có thể bị kết án khi có những hành động hay sơ suất xảy ra vào lúc mà luật pháp của quốc gia hay quốc tế không qui định đó là một hành vi phạm pháp. Tương tự như vậy, không được áp đặt một hình phạt nào nặng hơn hình phạt được ấn định vào lúc hành vi phạm pháp xảy ra.

Ðiều 12: Không một ai bị xâm phạm một cách độc đoán về đời sống riêng tư, gia đình, nhà ở, hay thư tín, cũng như bị xúc phạm danh dự hay tiếng tăm của mình. Mọi người đều có quyền được luật pháp bảo vệ, trước những xâm phạm và xúc phạm như vậy.

Ðiều 13:
(1) Mọi người có quyền tự do di chuyển và cư trú, trong phạm vi biên giới của quốc gia.
(2) Mọi người đều có quyền rời bỏ lãnh thổ bất kỳ nước nào, kể cả nước của mình, và quyền trở về xứ sở.

Ðiều 14:
(1) Trước sự ngược đãi, mọi người đều có quyền tị nạn và tìm sự dung thân tại các quốc gia khác.
(2) Quyền này không được kể đến, trong trường hợp bị truy nã thật sự vì các tội phạm ngoài lý do chính trị, hay do những hành vi trái với những mục tiêu và nguyên tắc của Liên Hiệp Quốc.

Ðiều 15:
(1) Mọi người đều có quyền có quốc tịch.
(2) Không một ai bị tước bỏ quốc tịch, hay bị từ chối quyền thay đổi quốc tịch, một cách độc đoán.

Ðiều 16:
(1) Nam và nữ trong tuổi trưởng thành có quyền kết hôn và lập gia đình, mà không bị hạn chế về lý do chủng tộc, quốc tịch hay tôn giáo. Nam nữ đều có quyền bình đẳng lúc kết hôn, trong đời sống vợ chồng và lúc ly hôn.
(2) Hôn nhân chỉ có thể tiến hành khi cả hai vợ chồng tương lai đều được tự do quyết định và đồng ý thật sự.
(3) Gia đình phải được xem là một đơn vị tự nhiên và căn bản của xã hội, và được quyền bảo vệ của xã hội và quốc gia.

Ðiều 17:
(1) Mọi người đều có quyền sở hữu tài sản cá nhân cũng như tập thể.
(2) Không ai có thể bị tước đoạt tài sản của mình một cách độc đoán.

Ðiều 18: Mọi người đều có quyền về tự do tư tưởng, nhận thức và tôn giáo. Quyền này bao gồm cả quyền tự do thay đổi tôn giáo hay tín ngưỡng, cũng như quyền tự do biểu lộ tôn giáo hay tín ngưỡng của mình, với tư cách cá nhân hay tập thể, ở nơi công cộng hay trong chỗ tư nhân, bằng sự truyền dạy, thực hành, thờ phượng và áp dụng các nghi thức đạo giáo.

Ðiều 19: Mọi người đều có quyền tự do tư duy và ngôn luận. Quyền này bao gồm quyền không bị gây khó khăn vì quan điểm của mình và quyền được tìm kiếm, thu nhận và quảng bá tin tức và ý kiến qua mọi phương tiện truyền thông và qua mọi biên giới.

Ðiều 20:
(1) Mọi người đều có quyền tự do hội họp và lập hội, một cách hòa bình.
(2) Không một ai có thể bị cưỡng bách gia nhập vào một đoàn thể.

Ðiều 21:
(1) Mọi người đều có quyền tham gia vào việc điều hành xứ sở của mình, một cách trực tiếp hay qua các đại biểu được tuyển chọn một cách hoàn toàn tự do.
(2) Mọi người đều có ngang nhau quyền nhận lãnh những trách nhiệm chung của quốc gia của họ.
(3) Ý muốn của nhân dân phải là nền tảng của quyền lực chính quyền. Ý muốn này phải được thể hiện qua các cuộc bầu cử định kỳ và nghiêm chỉnh, bằng phiếu kín, qua phương thức phổ thông và bình đẳng đầu phiếu, hay các phương thức tương đương bảo đảm tự do bầu cử.

Ðiều 22: Vì là thành viên của xã hội, mỗi người đều có quyền an ninh xã hội, qua các cố gắng của quốc gia và hợp tác quốc tế, dựa theo phương cách tổ chức và tài nguyên của mỗi nước. Quyền này được đặt trên căn bản của sự thụ hưởng những quyền về kinh tế, xã hội và văn hóa, cần thiết cho nhân phẩm và sự phát triển tự do của mỗi cá nhân.

Ðiều 23:
(1) Mọi người đều có quyền làm việc, quyền tự do chọn việc làm, quyền được hưởng các điều kiện làm việc chính đáng và thuận lợi đối với công việc, và quyền được bảo vệ chống thất nghiệp.
(2) Mọi người, không vì lý do kỳ thị nào, đều có quyền được hưởng lương bổng như nhau, nếu cùng làm một công việc như nhau.
(3) Mọi người làm việc đều được quyền hưởng thù lao một cách công bằng và thích hợp, khả dĩ bảo đảm cho bản thân và gia đình mình một cuộc sống xứng đáng với nhân phẩm, cũng như được trợ giúp nếu cần, qua các phương thức bảo vệ xã hội khác.
(4) Mọi người đều có quyền thành lập và tham gia vào các nghiệp đoàn, để bảo vệ quyền lợi của mình.

Ðiều 24: Mọi người đều có quyền nghỉ ngơi và giải trí, nhất là sự giới hạn số giờ làm việc một cách hợp lý, và các ngày nghỉ định kỳ có trả lương.

Ðiều 25:
(1) Mọi người đều có quyền được hưởng một mức sống phù hợp với sức khỏe và sự no ấm cho bản thân và gia đình bao gồm: thực phẩm, quần áo, nhà ở, y tế và các dịch vụ xã hội cần thiết, quyền an sinh trong lúc thất nghiệp, đau ốm, tình trạng bất khiển dụng, góa bụa, tuổi già hay các tình huống thiếu thốn khác do các hoàn cảnh ngoài khả năng kiểm soát của mình.
(2) Sinh sản và trẻ con có quyền được chăm sóc và trợ giúp đặcbiệt. Tất cả mọi trẻ con, sinh có hôn thú hay không, đều được xã hội bảo vệ một cách bình đẳng như nhau.

Ðiều 26:
(1) Mọi người đều có quyền được giáo dục. Giáo dục phải được miễn phí, ít nhất là trong trường hợp cưỡng bách giáo dục ở bậc tiểu học. Giáo dục kỹ thuật và chuyên nghiệp phải được mở rộng và giáo dục đại học phải được mở rộng bình đẳng cho mọi người, trên căn bản tài năng xứng đáng.
(2) Giáo dục phải được điều hướng để phát triển đầy đủ nhân cách, và củng cố sự tôn trọng nhân quyền và các quyền tự do căn bản. Giáo dục phải nhằm cổ vũ sự cảm thông, lòng khoan dung, và tình hữu nghị giữa mọi quốc gia, mọi nhóm chủng tộc hoặc tôn giáo, và hỗ trợ việc phát triển các sinh hoạt của Liên Hiệp Quốc nhằm duy trì hòa bình.
(3) Cha mẹ có quyền ưu tiên chọn lựa phương cách giáo dục dành cho con cái mình.

Ðiều 27:
(1) Mọi người đều có quyền tự do tham gia sinh hoạt văn hóa cộng đồng, thưởng thức các bộ môn nghệ thuật, và cùng chia xẻ các tiến bộ khoa học cũng như các lợi ích của khoa học.
(2) Mọi người đều có quyền được bảo vệ về tác quyền, trên bình diện tinh thần cũng như quyền lợi vật chất, đối với các tác phẩm khoa học, văn chương, hay nghệ thuật.

Ðiều 28: Mọi người đều có quyền đòi hỏi được sống trong một trật tự xã hội và trật tự quốc tế, trong đó các quyền và các tự do được đề cập trong Bản Tuyên Ngôn này có thể được thể hiện đầy đủ.

Ðiều 29:
(1) Mọi người đều có nhiệm vụ đối với cộng đồng nào mà chỉ trong đó mới thực hiện được việc phát triển toàn vẹn và tự do nhân cách của mình.
(2) Trong việc hành xử nhân quyền và thụ hưởng tự do, mọi người chỉ phải chịu những hạn chế do luật định - và những hạn chế này chỉ nhằm mục tiêu bảo đảm sự thừa nhận và tôn trọng nhân quyền, và quyền tự do của những người khác, cũng như nhằm thỏa mãn những đòi hỏi chính đáng về luân lý, trật tự công cộng, và nền an sinh chung trong một xã hội dân chủ.
(3) Trong bất cứ trường hợp nào, nhân quyền và những quyền tự do này cũng không được hành xử trái với những mục tiêu và nguyên tắc của Liên Hiệp Quốc.

Ðiều 30:
Không một điều nào trong Bản Tuyên Ngôn này cho phép một nước, một nhóm hay một cá nhân nào được quyền viện dẫn bất cứ lý do gì để có những việc làm hay hành động nhằm hủy diệt nhân quyền và tự do được thừa nhận trong bản Tuyên Ngôn này.

Liên Hiệp Quốc, ngày 10 tháng 12 năm 1948
Jump to:

Copyright © 2008 - 2012 By hellentrinh.blogspot.com ! Inc. All rights reserved. | Nguyen Trinh Hellen | Powered by Blogger.